Sân Lạch Tray chiều Chủ nhật rồi, khắp khán đài, người ta đã đứng dậy để dành những tràng pháo tay cho tiền đạo Ngọc Thanh. Thanh “khùng” sau khi ghi bàn thắng quyết định đã hướng lên vẫy chào NHM. Đây cũng là trận đấu cuối cùng của anh trong màu áo XM.HP sau 6 năm gắn bó. Đắng cay có, máu và nước mắt có, nhưng bù lại, Thanh “khùng” cũng nhận được nhiều. Hết mùa này, anh sẽ ra đi và bàn thắng kỹ thuật vào lưới B.BD đem về tấm HCB lịch sử cho XM.HP là món quà chia tay không thể ngọt ngào hơn. Anh ra đi, với lời hẹn về ngày tái ngộ. Khi đấy, anh sẽ phải chống lại đội bóng cũ. Nhưng có thể tin, CĐV đất Cảng vẫn dành cho Ngọc Thanh những tình cảm đặc biệt.
Ngọc Thanh rời Hải Phòng, Quang Hải cũng tính đường dứt áo rời Nha Trang. Khác với Thanh “khùng”, Hải “gà” là đứa con đất biển 100%. Ngôi nhà nhỏ gần trung tâm Bảo Đại là nơi nuôi nấng, tạo ra cầu thủ có cái chân trái cực kỳ khéo léo. K.KH là nơi ươm mầm, tạo điều kiện phát triển và đưa anh lên tầm của một tiền đạo hàng đầu Việt Nam. Cũng như Ngọc Thanh với XM.HP, Quang Hải rất muốn có ít nhất một bàn thắng để vươn lên trong cuộc đua “vua phá lưới nội”. Và quan trọng hơn, giúp đội bóng quê hương có được tấm huy chương đầu tiên trong lịch sử V.League. K.KH với những bàn thắng của Quang Hải đã có những bước tiến vũ bão, thậm chí đã chạm một tay vào tấm huy chương. Nhưng rủi thay, Hải và K.KH đã không thể có được danh hiệu như ước vọng. Một bàn thua lãng xẹt, và mọi thứ đổ xuống sông xuống bể. Sự tiếc nuối, biết đâu khiến ngày chia tay của Quang Hai thêm vị mặn.
Sân Cao Lãnh, cũng vào Chủ nhật vừa qua, CĐV Đồng Tháp đã giương một băng-rôn với lời lẽ thiết tha kêu gọi những đứa con ở lại. HLV Phạm Công Lộc đang lưỡng lự. Lứa học trò của ông cũng đang cân nhắc trước một loạt lời mời khó từ chối. Hai năm rồi từ ngày trở lại V.League, CS.ĐT luôn phải đối mặt với nạn “chảy máu nhân tài”. Mùa này, e rằng mọi thứ cũng sẽ thế, thậm chí còn nặng nề hơn. Nếu CS.ĐT mất đi Phạm Công Lộc kiên định và quyết đoán trên băng ghế huấn luyện, những đường chuyền chết người của Được Em, sự dũng mãnh của Duy Khanh, lanh lẹ của Văn Mộc, chắc chắn của Minh Triết... quả thật người ta chẳng dám nghĩ tới mùa sau họ sẽ đá bằng gì. Hai năm “bán lúa non” khiến mảnh ruộng sau nhà trụi nhẵn. Nay chừng ấy người ra đi, biết lấy gì mà đắp bây giờ? Người Đồng Tháp đã thấy và lo lắng. Một tấm huy chương không đủ để lấp đầy nỗi lo trong lòng NHM.
Chủ nhật vừa rồi, ở Lạch Tray người ta thấy HLV Vương Tiến Dũng cười rất nhiều. Có thể mùa này ông sẽ ra đi, và nụ cười đó như thay lời tạm biệt. Tuy nhiên, người đồng nghiệp của ông là HLV Lê Thụy Hải lại phải trải qua một buổi chiều đáng quên. Không thể khiến V.NB khởi sắc và chơi một trận hoành tráng trong lễ chia tay, HLV Thụy Hải đã bị chỉ trích rất nhiều. Trong nụ cười và cái vẫy tay đầy gượng gạo, vị HLV giàu thành tích nhất Việt Nam đã rời sân Ninh Bình trong chua xót…
V.League còn có nhiều cuộc hội ngộ, chia ly nữa. Có những nụ cười chào nhau, và có cả nước mắt nén trong lòng. Bóng đá chuyên nghiệp là thế. Biết thế, nhưng NHM vẫn không khỏi nao lòng.
(theo baobongda)
(Source: Tin180 - Những cuộc chia ly cảm xúc - Bóng đá trong nước - Thể thao )














































Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét